雲淙為陳秋濤宗伯賦

唐代 李貞
石樑跨奔瀨,長夏似清秋。一水繞幽徑,千峰當倚樓。 風來泉語近,雲盡水光浮。莫戀東山樂,蒼生望未酬。
shí liáng kuà bēn lài   cháng xià shì qīng qiū shuǐ rào yōu jìng   qiān fēng dāng lóu
fēng lái quán jìn   yún jǐn shuǐ guāng liàn dōng shān   cāng shēng wàng wèi chóu