雲安聞鵑

宋代 汪元量
雲安風景愚能說,蒼峽風掀浪如雪。 杜鵑叫得口流血,染遍山花歸不得。 臣甫再拜哦新詩,詩成甫也成愁絕。 都人重是古帝魂,敬重此鳥心不輟。 不知此鳥知不知,四時叫得巴山裂。 卻憶群姬左右趨,三十六宮醉花月。
yún ān fēng jǐng néng shuō   cāng xiá fēng xiān làng xuě  
juān jiào kǒu liú xiě   rǎn biàn shān huā guī  
chén zài bài ó xīn shī   shī chéng chéng chóu jué  
dōu rén zhòng shì hún   jìng zhòng niǎo xīn chuò  
zhī niǎo zhī zhī   shí jiào shān liè  
què qún zuǒ yòu   sān shí liù gōng zuì huā yuè