雲庵

宋代 韓淲
雲兮所怡悅,遂以庵我名。時時檐下來,日日山畔生。 和煙不知處,致雨非有情。龍鶴亦物耳,依乘定飛鳴。
yún suǒ yuè   suì ān míng shí shí yán xià lai   shān pàn shēng    
yān zhī chù   zhì fēi yǒu qíng lóng ěr   chéng dìng fēi míng