宋代 孔平仲
白雲高潔倚愁空,本謂無心與我同。奈何一夕陽風發,吹到巫山十二峰。
bái yún gāo jié chóu kōng   běn wèi xīn tóng nài yáng fēng chuī   dào shān shí èr fēng