虞美人(與客賞海棠,憶去歲臨川所賦,悵然有遠宦之嘆。晚過楚塞作)
海棠花下春風裡。曾拚千場醉。如今老去謾情多。步繞芳叢無力、奈春何。
蜀鄉不遠長安遠。相向空腸斷。不如攜客過西樓。卻是江山如畫、可消憂。
hǎi
海
táng
棠
huā
花
xià
下
chūn
春
fēng
風
lǐ
里
。
。
céng
曾
pàn
拚
qiān
千
chǎng
場
zuì
醉
。
。
rú
如
jīn
今
lǎo
老
qù
去
mán
謾
qíng
情
duō
多
。
。
bù
步
rào
繞
fāng
芳
cóng
叢
wú
無
lì
力
、
、
nài
奈
chūn
春
hé
何
。
。
shǔ
蜀
xiāng
鄉
bù
不
yuǎn
遠
cháng
長
ān
安
yuǎn
遠
。
。
xiāng
相
xiàng
向
kōng
空
cháng
腸
duàn
斷
。
。
bù
不
rú
如
xié
攜
kè
客
guò
過
xī
西
lóu
樓
。
。
què
卻
shì
是
jiāng
江
shān
山
rú
如
huà
畫
、
、
kě
可
xiāo
消
yōu
憂
。
。