虞美人(用韻答秦令)

宋代 晁補之
荒城又見重陽到。狂醉還吹帽。人生開口笑難逢。何況良辰一半、別離中。 平台珠履登高處。猶自懷人否。且簪黃菊滿頭歸。惟有此花風韻、似年時。
huāng chéng yòu jiàn chóng yáng dào kuáng zuì hái chuī mào rén shēng kāi kǒu xiào nán féng kuàng liáng chén bàn bié zhōng
píng tái zhū dēng gāo chù yóu huái rén fǒu qiě zān huáng mǎn 滿 tóu guī wéi yǒu huā fēng yùn shì nián shí