虞美人(詠牡丹)

宋代 劉辰翁
空明一朵揚州白。紅紫無□色。是誰喚作水晶球。惹起高燒銀燭、上元愁。 去年一捧飛來雪。不似渠千葉。狂風一蹴過鞦韆。憔悴玉人和淚、望嬋娟。||
kōng míng duǒ yáng zhōu bái hóng   shì shuí huàn zuò shuǐ jīng qiú gāo shāo yín zhú shàng yuán chóu
nián pěng fēi lái xuě shì qiān kuáng fēng guò qiū qiān qiáo cuì rén lèi wàng chán juān   |   |