虞美人 為李湘浦賦
泥銀衫子紅羅扇,悄倚雕欄畔。晚涼消得藕絲風,又看一彎新月上梧桐。
多情自是多愁損,照水憐清影。碧床落葉響颼颼,可有寄情芳字付東流。
ní
泥
yín
銀
shān
衫
zi
子
hóng
紅
luó
羅
shàn
扇
,
qiāo
悄
yǐ
倚
diāo
雕
lán
欄
pàn
畔
。
。
wǎn
晚
liáng
涼
xiāo
消
de
得
ǒu
藕
sī
絲
fēng
風
,
yòu
又
kàn
看
yī
一
wān
彎
xīn
新
yuè
月
shàng
上
wú
梧
tóng
桐
。
。
duō
多
qíng
情
zì
自
shì
是
duō
多
chóu
愁
sǔn
損
,
zhào
照
shuǐ
水
lián
憐
qīng
清
yǐng
影
。
。
bì
碧
chuáng
床
luò
落
yè
葉
xiǎng
響
sōu
颼
sōu
颼
,
kě
可
yǒu
有
jì
寄
qíng
情
fāng
芳
zì
字
fù
付
dōng
東
liú
流
。
。