虞美人 其一 春雨次李舒章

清代 吳綺
紅絨冷落鞦韆架,人約西陵罷。梨花和淚閉重門,卻似玉兒、憔悴憶東昏。 孟婆苦把東君妒,做作催春暮。愁春人正在朱樓,聽盡絲絲點點、倚香篝。
hóng róng lěng luò qiū qiān jià   rén yuē 西 líng huā lèi chóng mén què   shì ér qiáo cuì dōng hūn      
mèng dōng jūn   zuò zuo cuī chūn chóu chūn rén zhèng zài zhū lóu tīng   jǐn diǎn diǎn xiāng gōu