虞美人八首 其七
冰窗敲雨心先碎,莫怨芭蕉脆。孤衾短燭盡溫存,知道天涯幾個、慣黃昏。
金鳧煙重纏愁住,影事將人絮。風聲終夜在高樓,做得一番兒夢、一番秋。
bīng
冰
chuāng
窗
qiāo
敲
yǔ
雨
xīn
心
xiān
先
suì
碎
,
mò
莫
yuàn
怨
bā
芭
jiāo
蕉
cuì
脆
gū
。
qīn
孤
duǎn
衾
zhú
短
jìn
燭
wēn
盡
cún
溫
zhī
存
,
dào
知
tiān
道
yá
天
jǐ
涯
gè
幾
guàn
個
huáng
、
hūn
慣
黃
昏
。
jīn
金
fú
鳧
yān
煙
zhòng
重
chán
纏
chóu
愁
zhù
住
,
yǐng
影
shì
事
jiāng
將
rén
人
xù
絮
fēng
。
shēng
風
zhōng
聲
yè
終
zài
夜
gāo
在
lóu
高
zuò
樓
,
dé
做
yī
得
fān
一
ér
番
mèng
兒
yī
夢
fān
、
qiū
一
番
秋
。