虞美人

宋代 吳潛
美人一舸橫秋水。冉冉煙波里。綠楊也解織離愁。故向東風搖曳、不能休。 是非得失都休計。只有抽身是。橙黃蟹熟正當時。想見雙溪風月、待人歸。
měi rén héng qiū shuǐ rǎn rǎn yān yáng jiě zhī chóu xiàng dōng fēng yáo néng xiū
shì fēi děi shī dōu xiū zhǐ yǒu chōu shēn shì chéng huáng xiè shú zhèng dāng shí xiǎng jiàn shuāng fēng yuè dài rén guī