虞美人

宋代 王濯
別來楊柳團輕絮。擺撼春風去。小園桃李卻依依。猶自留花不發、待郎歸。 枝頭便覺層層好。信是花相惱。觥船一棹百分空。拚了如今醉倒、鬧香中。
bié lái yáng liǔ tuán qīng bǎi hàn chūn fēng xiǎo yuán táo què yóu liú huā dài láng guī
zhī tóu biàn 便 jué céng céng hǎo xìn shì huā xiāng nǎo gōng chuán zhào bǎi fēn kōng pàn liǎo jīn zuì dào nào xiāng zhōng