虞美人

宋代 謝薖
人間離合常相半。璧月寧長滿。九秋風露又方闌。何日小窗相對、話悲歡。 月華臨夜宜人醉。老去嗟顏悴。君如玉樹照清空。況有凝之道蘊、一尊同。
rén jiān cháng xiāng bàn yuè níng zhǎng mǎn 滿 jiǔ qiū fēng yòu fāng lán xiǎo chuāng xiāng duì huà bēi huān
yuè huá lín rén zuì lǎo jiē yán cuì jūn shù zhào qīng kōng kuàng yǒu níng zhī dào yùn zūn tóng