虞美人

宋代 蘇軾
深深庭院清明過。桃李初紅破。柳絲搭在玉闌干。簾外瀟瀟微雨、做輕寒。 晚晴台榭增明媚。已拚花前醉。更闌人靜月侵廊。獨自行來行去、好思量。
shēn shēn tíng yuàn qīng míng guò táo chū hóng liǔ zài lán gān lián wài xiāo xiāo wēi zuò qīng hán
wǎn qíng tái xiè zēng míng mèi pàn huā qián zuì gēng lán rén jìng yuè qīn láng xíng lái xíng hǎo liáng