與馬通判

宋代 曹勛
皖山邃密常若春,中有仙士久隱淪。 幅巾嘯傲喜接物,仿佛白鶴乘孤雲。 朅來帝所暫戾止,亹亹清言償所喜。 內慚已老不受教,猶幸一奉圯橋履。
wǎn shān suì cháng ruò chūn   zhōng yǒu xiān shì jiǔ yǐn lún
jīn xiào ào jiē   fǎng 仿 bái chéng yún
qiè lái suǒ zàn zhǐ   wěi wěi qīng yán cháng suǒ
nèi cán lǎo shòu jiào   yóu xìng fèng qiáo