玉樓春 歲暮
天涯已慣愁團聚。更識多情情可懼。明年次第又逢春,莫賦新詩傷歲暮。
關山此際飛霜露。短夢單衾長戀顧。人間不儘是良宵,月散光輝千萬處。
tiān
天
yá
涯
yǐ
已
guàn
慣
chóu
愁
tuán
團
jù
聚
。
。
gèng
更
shí
識
duō
多
qíng
情
qíng
情
kě
可
jù
懼
。
。
míng
明
nián
年
cì
次
dì
第
yòu
又
féng
逢
chūn
春
,
mò
莫
fù
賦
xīn
新
shī
詩
shāng
傷
suì
歲
mù
暮
。
。
guān
關
shān
山
cǐ
此
jì
際
fēi
飛
shuāng
霜
lù
露
。
。
duǎn
短
mèng
夢
dān
單
qīn
衾
zhǎng
長
liàn
戀
gù
顧
。
。
rén
人
jiān
間
bù
不
jìn
盡
shì
是
liáng
良
xiāo
宵
,
yuè
月
sǎn
散
guāng
光
huī
輝
qiān
千
wàn
萬
chù
處
。
。