玉樓春·紅杜鵑

宋代 王用賓
猩唇血抹青山面。浪把石榴詩里喚。春光莫是不曾歸,躑躅花開猶絢爛。 杜鵑啼破紅綃瓣。鼠璞如何渾未辨。虛名還解誤山花,客路平添無限恨。
xīng chún xuè qīng shān miàn làng shí liú shī huàn chūn guāng shì céng guī zhí zhú   huā kāi yóu xuàn làn      
juān hóng xiāo bàn shǔ hún wèi biàn míng hái jiě shān huā   píng tiān xiàn hèn