玉樓春

宋代 晏殊
綠楊芳草長亭路。年少拋人容易去。樓頭殘夢五更鐘,花底離情三月雨。無情不似多情苦。一寸還成千萬縷。天涯地角有窮時,只有相思無盡處。
yáng fāng cǎo cháng tíng nián shào pāo rén róng lóu tóu cán mèng gēng zhōng   huā qíng sān yuè qíng shì duō qíng cùn hái chéng qiān wàn tiān jiǎo yǒu qióng shí   zhǐ yǒu xiāng jìn chù