玉樓春

宋代 李清照
紅酥肯放瓊苞碎, 探著南枝開遍未, 不知蘊藉幾多香, 但見包藏無限意。 道人憔悴春窗底, 悶損闌干愁不倚, 要來小酌便來休, 未必明朝風不起。
hóng kěn fàng qióng bāo suì  
tàn zhù nán zhī kāi biàn wèi  
zhī yùn jiè duō xiāng  
dàn jiàn bāo cáng xiàn
dào rén qiáo cuì chūn chuāng  
mèn sǔn lán gān chóu  
yào lái xiǎo zhuó biàn 便 lái xiū  
wèi míng cháo fēng