於鱗慰余哭子有答 其一

明代 王世貞
讀罷新詩涕暗垂,朱簾愁對月如圭。自來天上無知己,虛怨庭前玉樹枝。
xīn shī àn chuí   zhū lián chóu duì yuè guī lái tiān shàng zhī   yuàn tíng qián shù zhī