與客觀雪

宋代 方岳
肺渴初供醒酒冰,又思攜客上崢嶸。 十分宇宙無塵事,一色瓊瑤是化城。 病起未堪論斗醉,詩狂且莫到參橫。 剡溪可是忙回棹,凍合琉璃作麽生。
fèi chū gòng xǐng jiǔ bīng   yòu xié shàng zhēng róng  
shí fēn zhòu chén shì   qióng yáo shì huà chéng  
bìng wèi kān lùn dòu zuì   shī kuáng dào shēn héng  
shàn shì máng huí zhào   dòng liú li zuò shēng