雨居

宋代 單人耘
閭巷平居風雨親,連宵淅瀝最堪聽。花開一徑春無價,詩寫千行筆有靈。 愛汲清深臨石井,不辭淡薄倒銀瓶。客來應笑痴狂甚,壁上煙巒兀自青。
xiàng píng fēng qīn   lián xiāo zuì kān tīng huā kāi jìng chūn jià shī   xiě qiān xíng yǒu líng    
ài qīng shēn lín shí jǐng   dàn dào yín píng lái yīng xiào chī kuáng shén   shàng yān luán qīng