玉京山 繼重陽韻

金朝 馬鈺
慷慨男兒跳出來。名韁並利鎖,豁然開。宜乎了乾死生災。超彼岸,休望再頭回。師父教方催。道裝當結裹、沒心推。任教妻子哭哀哀。關西去,做個駕雲材。
kāng kǎi nán ér tiào chū lái míng jiāng bìng suǒ   huò rán kāi le gàn shēng zāi chāo àn   xiū wàng zài tóu huí shī jiào fāng cuī dào zhuāng dāng jié guǒ méi xīn tuī rèn jiào āi āi guān 西   zuò jià yún cái