玉京秋 其一 秋聲

清代 俞樾
良夜寂。無端送幽信,做成蕭瑟。不是哀弦,亦非脆管,淒涼無匹。 傾耳紗窗未已,短籬邊、添個寒蟀。等閒覓。此聲何處,似南仍北。 我本悲秋詞客。怎禁他、啾啾唧唧。冷夢催醒,微吟淒斷,愁來無跡。 水咽雲寒,只一夜、能使愁人頭白。紅閨夕。休更瓊樓吹笛。
liáng duān sòng yōu xìn zuò   chéng xiāo shì āi xián fēi   cuì guǎn liáng        
qīng ěr shā chuāng wèi   duǎn biān tiān hán shuài děng xián shēng chǔ shì nán réng   běi        
běn bēi qiū zěn jìn jiū jiū lěng mèng cuī xǐng wēi yín   duàn chóu lái          
shuǐ yàn yún hán   zhǐ néng shǐ chóu 使 rén tóu bái hóng guī xiū gèng qióng lóu chuī