余既和樂天詩而喜於年及之心猶不能自已又復

宋代 吳芾
坐閱流年已七旬,從前憂道不憂貧。 肯教世指為痴漢,只願鄉稱作善人。 老去固應忘物我,歸來豈是負君親。 嘗聞知進須知退,庶得終全不辱身。
zuò yuè liú nián xún   cóng qián yōu dào yōu pín
kěn jiào shì zhǐ wèi chī hàn   zhǐ yuàn xiāng chēng zuò shàn rén
lǎo yīng wàng   guī lái shì jūn qīn
cháng wén zhī jìn zhī tuì 退   shù zhōng quán shēn