與家侄季高夜語用毛內相韻

宋代 劉一止
儒生習氣非偶然,出入文史東西家。掃除淨盡如宿草,春風一夕已復芽。 子方妙年有奇氣,我已種種成蒼華。文章百巧坐一窮,無地可學東陵瓜。 擩嚌山色吞湖光,凜凜尚可驅百邪。子昔自雲有仙骨,夢騎青螭籋飛霞。 要與李杜高頡頏,下視餘子窘可嗟。寒燈夜語耿不寐,似覺冰雪生齒牙。 頗言室有法喜妻,幸是元無翁可撾。何如從吾巢雲巔,共訪葛洪學丹砂。
shēng fēi ǒu rán   chū wén shǐ dōng 西 jiā sǎo chú jìng jìn 宿 cǎo   chūn fēng
zi fāng miào nián yǒu   zhǒng zhǒng chéng cāng huá wén zhāng bǎi qiǎo zuò qióng   xué dōng líng guā
shān tūn guāng   lǐn lǐn shàng bǎi xié zi yún yǒu xiān   mèng qīng chī niè fēi xiá
yào gāo jié háng   xià shì zi jiǒng jiē hán dēng gěng mèi   shì jué bīng xuě shēng chǐ
yán shì yǒu   xìng shì yuán wēng cóng cháo yún diān   gòng fǎng hóng xué dān shā