玉澗和尚西湖圖

明代 劉基
大江之南風景殊,杭州西湖天下無。浮光吐景十里外,疊嶂湧出青芙蕖。 百年玉氣散荊棘,惟有歌舞留歡娛。重樓峻閣競鉛黛,媚柳嬌花使人愛。 老僧不善兒女情,故作觕豪見真態。想其泚筆欲畫時,高視畫工如小兒。 千岩萬壑吾意匠,夸娥巨靈吾指麾。卻憶往年秋雨夕,畫舫沖煙度空碧。 蒼茫不辨雲與山,但覺微風響蘆荻。須臾冷月迸深霧,時見松杉半昏黑。 開尊命客彈焦桐,扣舷大笑驚海童。鮫人唱歌魚鱉應,水底影動雙高峰。 只今倏忽成老翁,可憐此樂難再逢。愁來看畫欲自適,誰知感生愁轉劇。
jiāng zhī nán fēng jǐng shū   háng zhōu 西 tiān xià guāng jǐng shí wài   dié zhàng yǒng chū qīng
bǎi nián sàn jīng   wéi yǒu liú huān zhòng lóu jùn jìng qiān dài   mèi liǔ jiāo huā shǐ 使 rén ài
lǎo sēng shàn ér qíng   zuò háo jiàn zhēn tài xiǎng huà shí   gāo shì huà gōng xiǎo ér
qiān yán wàn jiàng   kuā é líng zhǐ huī què wǎng nián qiū   huà fǎng chōng yān kōng
cāng máng biàn yún shān   dàn jué wēi fēng xiǎng lěng yuè bèng shēn   shí jiàn sōng shān bàn hūn hēi
kāi zūn mìng dàn jiāo tóng   kòu xián xiào jīng hǎi tóng jiāo rén chàng biē yīng   shuǐ yǐng dòng shuāng gāo fēng
zhī jīn shū chéng lǎo wēng   lián nán zài féng chóu lái kàn huà shì   shéi zhī gǎn shēng chóu zhuǎn