漁家傲

宋代 可旻
好。說聰明也,孔仲尼安可齊肩;論道德也,李伯陽故應縮首。絕倫武略,獨戰退八萬四千魔兵;蓋世良才,復論敗九十六種外道。拱身誓水,坐斷愛河。披忍辱之蓑衣,遮無明之煙雨。慈悲帆掛,方便風吹。撐般若之扁舟,游死生之苦海。誓山月白,覺海風清。釣汨沒之眾生,歸涅槃之籃籠。如斯旨趣,即是平生。暫歇釣竿,乃留詩曰: 家居常寂本優遊。來執魚竿苦海頭。直待眾生都入手,此時方始不垂鉤。 曾講彌陀經十遍。孤山疏鈔頻舒捲。事理圓融文義顯。多方便。到頭只勸生蓮苑。 本性彌陀隨體現。唯心淨土何曾遠。十萬程途從事見。休分辨。臨終但自親行轉。
hǎo shuō cōng ming   kǒng zhòng ān jiān   lùn dào   yáng yīng suō shǒu jué lún lüè   zhàn tuì 退 wàn qiān bīng   gài shì liáng cái   lùn bài jiǔ shí liù zhǒng wài dào gǒng shēn shì shuǐ   zuò duàn ài rěn zhī suō   zhē míng zhī yān bēi fān guà   fāng biàn 便 fēng chuī chēng zhī piān zhōu   yóu shēng zhī hǎi shì shān yuè bái   jué hǎi fēng qīng diào méi zhī zhòng shēng   guī niè pán zhī lán lóng zhǐ   shì píng shēng zàn xiē diào gān 竿   nǎi liú shī yuē  
jiā cháng běn yōu yóu lái zhí gān 竿 hǎi tóu zhí dài zhòng shēng dōu shǒu   shí fāng shǐ chuí gōu
céng jiǎng tuó jīng shí biàn shān shū chāo pín shū juàn shì yuán róng wén xiǎn duō fāng biàn 便 dào tóu zhǐ quàn shēng lián yuàn
běn xìng tuó suí xiàn wéi xīn jìng zēng yuǎn shí wàn chéng cóng shì jiàn xiū fēn biàn lín zhōng dàn qīn xíng zhuǎn