雨霽

宋代 楊萬里
雨為梅花遣盡塵,柳勾日影自傳神。 不須苦問春多少,暖暮晴簾總是春。
wèi méi huā qiǎn jǐn chén   liǔ gōu yǐng zhuàn shén  
wèn chūn duō shǎo   nuǎn qíng lián zǒng shì chūn