雨霽

清代 蘊端
梅雨正淒淒,空庭入望迷。當門不見路,積水已成溪。 細草涵煙綠,垂楊覆檻低。晚晴無限好,白日掛檐西。
méi zhèng   kōng tíng wàng dāng mén jiàn   shuǐ chéng
cǎo hán yān   chuí yáng kǎn wǎn qíng xiàn hǎo   bái guà yán 西