玉壺昨起

宋代 白玉蟾
白雲深處學陳摶,一枕清風天地寬。 月色似催人起早,泉聲不放客眠安。 甫能蝴蝶登天去,又被杜鵑驚夢殘。 開眼半窗紅日爛,直疑道士夜燒丹。
bái yún shēn chù xué chén tuán   zhěn qīng fēng tiān kuān
yuè shì cuī rén zǎo   quán shēng fàng mián ān
néng dié dēng tiān   yòu bèi juān jīng mèng cán
kāi yǎn bàn chuāng hóng làn   zhí dào shì shāo dān