與胡居士皆病寄此詩兼示學人二首

唐代 王維
一興微塵念,橫有朝露身。如是睹陰界,何方置我人。 礙有固為主,趣空寧舍賓。洗心詎懸解,悟道正迷津。 因愛果生病,從貪始覺貧。色聲非彼妄,浮幻即吾真。 四達竟何遣,萬殊安可塵。胡生但高枕,寂寞與誰鄰。 戰勝不謀食,理齊甘負薪。予若未始異,詎論疏與親。 浮空徒漫漫,泛有定悠悠。無乘及乘者,所謂智人舟。 詎舍貧病域,不疲生死流。無煩君喻馬,任以我為牛。 植福祠迦葉,求仁笑孔丘。何津不鼓棹,何路不摧輈. 念此聞思者,胡為多阻修。空虛花聚散,煩惱樹稀稠。 滅相成無記,生心坐有求。降吳復歸蜀,不到莫相尤。
xīng wēi chén niàn   héng yǒu zhāo shēn shì yīn jiè   fāng zhì rén
ài yǒu wéi zhǔ   kōng níng shě bīn xīn xuán jiě   dào zhèng jīn
yīn ài guǒ shēng bìng   cóng tān shǐ jué pín shēng fēi wàng   huàn zhēn
jìng qiǎn   wàn shū ān chén shēng dàn gāo zhěn   shuí lín
zhàn shèng móu shí   gān xīn ruò wèi shǐ   lùn shū qīn
kōng màn màn   fàn yǒu dìng yōu yōu chéng chéng zhě   suǒ wèi zhì rén zhōu
shě pín bìng   shēng liú fán jūn   rèn wèi niú
zhí jiā   qiú rén xiào kǒng qiū jīn zhào   cuī zhōu   .
niàn wén zhě   wéi duō xiū kōng huā sàn   fán nǎo shù chóu
miè xiāng chéng   shēng xīn zuò yǒu qiú jiàng guī shǔ   dào xiāng yóu