雨後至江上有懷諸子

宋代 呂本中
落日滿寒雨,長江收夕霏。定知聊復爾,敢望不相違。 野鳥晴相喚,殘螢晚自飛。殷勤兩山口,好為放朝暉。
luò mǎn 滿 hán   cháng jiāng shōu fēi dìng zhī liáo ěr gǎn   wàng xiāng wéi    
niǎo qíng xiāng huàn   cán yíng wǎn fēi yīn qín liǎng shān kǒu hǎo   wèi fàng zhāo huī