雨後望西山

宋代 楊灝
雨余山似黛,縱目豁幽情。天半雲猶漬,峰坳翠已清。 裁詩勞想像,讀畫倍分明。還擬延朝爽,飄然襟袖輕。
shān shì dài   zòng huō yōu qíng tiān bàn yún yóu   fēng ào cuì qīng
cái shī láo xiǎng xiàng   huà bèi fēn míng hái yán cháo shuǎng   piāo rán jīn xiù qīng