雨後同周允升登雪觀

宋代 張栻
一雨端能減百憂,肩輿徑上最高樓。 山容淨洗無窮碧,江水新添自在流。 已覺春隨花片老,不應身似賈胡留。 煙蓑風笠南山下,正好歸歟看麥秋。
duān néng jiǎn bǎi yōu   jiān 輿 jìng shàng zuì gāo lóu  
shān róng jìng qióng   jiāng shuǐ xīn tiān zai liú  
jué chūn suí huā piàn lǎo   yìng shēn shì jiǎ liú  
yān suō fēng nán shān xià   zhèng hǎo guī kàn mài qiū