雨後睡起有懷

宋代 韓元吉
菊枝萱草亂度隅,旋卷疏簾臣看書。 枕簟涼生秋雨後,軒窗睡足晚風初。 官閒自愛門無轍,計拙猶慚食有魚。 莫遣功名心易老,只應湖海氣難除。
zhī xuān cǎo luàn   xuán juàn shū lián chén kàn shū  
zhěn diàn liáng shēng qiū hòu   xuān chuāng shuì wǎn fēng chū  
guān xián ài mén zhé   zhuō yóu cán shí yǒu  
qiǎn gōng míng xīn lǎo   zhǐ yīng hǎi nán chú