雨後看山因憶黃世南先生詩以相招

宋代 文同
新霜夜落群梢鳴,群風颳天為早晴。 南山向曉盡張列,頹嶺斷壑當空橫。 開軒一見喜無量,走上高閣臨飛甍。 層欄倚遍不能下,狀貌秀活圍雙睛。 奔騰遠近若波良,愛極擬去中間行。 此時只恨少佳客,相共叫笑夸崢嶸。 我思黃子者奇士,趣向超越無俗情。 手提詩筆若緣大,到處詠物物有名。 我今此縣頗幽僻,復在歲杪天氣清。 溪中魚蟹易尋覓,林下梨栗新收盛。 子如訪我住旬浹,此品可備盤與觥。 遂馳仆馬去邀予,願子為我聊出城。 私心不獨徒見子,亦願播此山之聲。 子如不見不為詠,可惜此山虛此生。
xīn shuāng luò qún shāo míng   qún fēng guā tiān wèi zǎo qíng  
nán shān xiàng xiǎo jǐn zhāng liè   tuí lǐng duàn dāng kōng héng  
kāi xuān jiàn liàng   zǒu shàng gāo lín fēi méng  
céng lán biàn néng xià   zhuàng mào xiù huó wéi shuāng jīng  
bēn téng yuǎn jìn ruò liáng   ài zhōng jiān xíng  
shí zhǐ hèn shǎo jiā   xiāng gòng jiào xiào kuā zhēng róng  
huáng zi zhě shì   xiàng chāo yuè qíng  
shǒu shī ruò yuán   dào chù yǒng yǒu míng  
jīn xiàn yōu   zài suì miǎo tiān qīng  
zhōng xiè xún   lín xià xīn shōu shèng  
zi fǎng zhù xún jiā   pǐn bèi pán gōng  
suì chí yāo   yuàn zi wèi liáo chū chéng  
xīn jiàn zi   yuàn shān zhī shēng  
zi jiàn wéi yǒng   shān shēng