雨後淨望河西連山愴然成詠

唐代 李德裕
宿雨初收晚吹繁,秋光極目自銷魂。煙山北下歸遼海, 鴻雁南飛出薊門。只恨無功書史籍,豈悲臨老事戎軒。 唯懷藥餌蠲衰病,為惜餘年報主恩。
宿 chū shōu wǎn chuī fán   qiū guāng xiāo hún yān shān běi xià guī liáo hǎi  
hóng yàn nán fēi chū mén zhǐ hèn gōng shū shǐ   bēi lín lǎo shì róng xuān
wéi huái yào ěr juān shuāi bìng   wèi nián bào zhǔ ēn