雨後觀月

唐代 楊浚
獨於殘漏一登樓,似水銀河宿雨收。得月最難如此夜,多愁終古不宜秋。 仍望雲氣思人海,自向星辰問鬥牛。寂寂千山烽火後,不逢南雁話離憂。
cán lòu dēng lóu   shì shuǐ yín 宿 shōu de yuè zuì nán duō   chóu zhōng qiū    
réng wàng yún rén hǎi   xiàng xīng chén wèn dòu niú qiān shān fēng huǒ hòu   féng nán yàn huà yōu