雨後獨酌得王鶴坡秋夜不寐詩有感遂用其韻

明代 顧清
憶昨震雷雨,勢欲傾我床。我床幸無恙,己復頹我牆。 羈人多懷思,異形同肺腸。與君隔千里,遠邇俱他鄉。 霖晦動旬浹,何由覿天光。晚酌西軒下,雙鯉忽墮傍。 願隨飄風去,聯坐舉一觴。川流正浩瀚,我舟不可方。 會合知幾時,仰視雲天蒼。還坐三嘆息,孰雲歸路長。
zuó zhèn léi   shì qīng chuáng chuáng xìng yàng   tuí qiáng
rén duō huái   xíng tóng fèi cháng jūn qiān   yuǎn ěr xiāng
lín huì dòng xún jiā   yóu 覿 tiān guāng wǎn zhuó 西 xuān xià   shuāng duò bàng
yuàn suí piāo fēng   lián zuò shāng chuān liú zhèng hào hàn   zhōu fāng
huì zhī shí   yǎng shì yún tiān cāng hái zuò sān tàn   shú yún guī cháng