雨後

宋代 趙文
雨後臨池草色浮,小樓欲上又還休。 兒童問我悲何事,忽見山茶長一頭。
hòu lín chí cǎo   xiǎo lóu shàng yòu hái xiū  
ér tóng wèn bēi shì   jiàn shān chá zhǎng tóu