玉虹洞二首

宋代 康與之
滿山一夜風篁響,透屋三更月露寒。 自掩殘書推枕睡,江湖秋夢水雲寬。
mǎn 滿 shān fēng huáng xiǎng   tòu sān gēng yuè hán  
yǎn cán shū tuī zhěn shuì   jiāng qiū mèng shuǐ yún kuān