餘杭雨 其二

明代 袁宏道
一心閒處忙,四體山行瘦。荒吹破夢歡,孤枕逼檐霤。 山靈無好情,梅天多異候。主僧嗔客留,仆子呼天漏。 雲不十丈高,泥凡尺餘厚。縱有健馬驢,揮鞭豈能驟。
xīn xián chǔ máng   shān xíng shòu huāng chuī mèng huān   zhěn yán liù    
shān líng hǎo qíng   méi tiān duō hòu zhǔ sēng chēn liú   tiān lòu    
yún shí zhàng gāo   fán chǐ hòu zòng yǒu jiàn huī   biān néng zhòu