余鼓琴山中常恨無知音者鍾期既遇奏流水以何慚乃借大鏞韻賦詩一首以寫琴中之趣並奉諸君一笑云爾

元代 鄧雅
天風蕭蕭吹樹林,石泉泠泠清我心。呼兒灑埽舊茅屋,坐石拂拭焦桐琴。 鍾期自可聽流水,季子何用誇黃金。故人於我喜同調,為君彈作蒼龍吟。
tiān fēng xiāo xiāo chuī shù lín   shí quán líng líng qīng xīn ér sào jiù máo   zuò shí shì jiāo tóng qín
zhōng tīng liú shuǐ   yòng kuā huáng jīn rén tóng diào 調   wèi jūn dàn zuò cāng lóng yín