余過興州太守晁侯延之於東池晴碧亭且道其所

宋代 文同
鄭谷題詩處,荒涼不復知。 使群來問日,景物慾歸時。 崖巘供清溜,亭台繞翠漪。 主人憐過客,借與傲炎曦。
zhèng shī chù   huāng liáng zhī  
shǐ 使 qún lái wèn   jǐng guī shí  
yǎn gōng qīng liū   tíng tái rào cuì  
zhǔ rén lián guò   jiè ào yán