雨過清曉登鄰宮鍾閣

宋代 李彭
倦夜思重閣,曙登興悠哉。殿古木亦老,江闊眼逾開。 宿雨風前落,幽雲鏡里來。高懷無一欠,客底悲徘徊。 書空復長嘯,烏雀莫相猜。
juàn zhòng   shǔ dēng xīng yōu zāi diàn 殿 lǎo jiāng   kuò yǎn kāi    
宿 fēng qián luò   yōu yún jìng lái gāo huái qiàn   bēi pái huái    
shū kōng cháng xiào   què xiāng cāi