欲過履道庵不果因以詩送餅餌

宋代 韓淲
乘晴欲過雨岩去,草木空疏霜後寒。老苦瘡瘍行又止,閒將餅餌問平安。 夜爐挾冊應三復,曉徑舂禾可一餐。蕙帳藜床同夢寐,試回頭作去年看。
chéng qíng guò yán   cǎo kōng shū shuāng hòu hán lǎo chuāng yáng xíng yòu zhǐ xián   jiāng bǐng ěr wèn píng ān    
jiā yīng sān   xiǎo jìng chōng cān huì zhàng chuáng tóng mèng mèi shì   huí tóu zuò nián kàn