御溝十六韻

唐代 吳融
一水終南下,何年派作溝。穿城初北注,過苑卻東流。 繞岸清波溢,連宮瑞氣浮。去應涵鳳沼,來必滲龍湫。 激石珠爭碎,縈堤練不收。照花長樂曙,泛葉建章秋。 影炫金莖表,光搖綺陌頭。旁沾畫眉府,斜入教簫樓。 有雨難澄鏡,無萍易擲鉤。鼓宜堯女瑟,盪必蔡姬舟。 皋著通鳴鶴,津應接鬥牛。迴風還瀲瀲,和月更悠悠。 淺憶觴堪泛,深思杖可投。只懷涇合慮,不帶隴分愁。 自有朝宗樂,曾無潰穴憂。不勞誇大漢,清渭貫神州。
shuǐ zhōng nán xià   nián pài zuò gōu chuān 穿 chéng chū běi zhù   guò yuàn què dōng liú
rào àn qīng   lián gōng ruì yīng hán fèng zhǎo   lái shèn lóng jiǎo
shí zhū zhēng suì   yíng liàn shōu zhào huā cháng shǔ   fàn jiàn zhāng qiū
yǐng xuàn jīn jīng biǎo   guāng yáo tóu páng zhān huà méi   xié jiào xiāo lóu
yǒu nán chéng jìng   píng zhì gōu yáo   dàng cài zhōu
gāo zhù tōng míng   jīn yìng jiē dòu niú huí fēng hái liàn liàn   yuè gèng yōu yōu
qiǎn shāng kān fàn   shēn zhàng tóu zhǐ huái jīng   dài lǒng fēn chóu
yǒu zhāo zōng   céng kuì xué yōu láo kuā hàn   qīng wèi guàn shén zhōu