越州張中舍壽樂堂

宋代 蘇軾
青山偃蹇如高人,常時不肯入官府。 高人自與山有素,不待招邀滿庭戶。 臥龍蟠屈半東州,萬室鱗鱗枕其股。 背之不見與無同,狐裘反衣無乃魯。 張君眼力覷天奧,能遣荊棘化堂宇。 持頤宴坐不出門,收攬奇秀得十五。 才多事少厭閒寂。 臥看雲煙變風雨。 筍如玉箸椹如簪,強飲且為山作主。 不憂兒輩知此樂,但恐造物怪多取。 春濃睡足午窗明,想見新茶如潑乳。
qīng shān yǎn jiǎn gāo rén   cháng shí kěn guān  
gāo rén shān yǒu   dài zhāo yāo mǎn 滿 tíng  
lóng pán bàn dōng zhōu   wàn shì lín lín zhěn  
bèi zhī jiàn tóng   qiú fǎn nǎi  
zhāng jūn yǎn tiān ào   néng qiǎn jīng huà táng  
chí yàn zuò chū mén   shōu lǎn xiù shí  
cái duō shì shǎo yàn xián  
kàn yún yān biàn fēng  
sǔn zhù shèn zān   qiáng yǐn qiě wéi shān zuò zhǔ  
yōu ér bèi zhī   dàn kǒng zào guài duō  
chūn nóng shuì chuāng míng   xiǎng jiàn xīn chá