月中觀梅

宋代 方岳
江南地暖得春早,老眼觀梅堂草草。 今冬最暖春最遲,忽憶誠齋南海藁。 解道晴暄殊欠寒,城中未有梅花看。 卻入山深最寒處,雪照冰溪才一樹。 乃知山中人,不受人閒塵。 寧使風饕雪虐寒到骨,轉寒轉有寒精神。 荒崖之底,野水之濱。 太虛為室天為鄰,只有明月情相親。 一團不冰今夜月,一片不飛今歲雪。 雪意自怕老夫寒,月意寧知老夫拙。 呼上山來強索詩,一花兩花春未知。 南枝盡遲遲盡奇,槎牙不要東風吹。 酣晴釀日付桃李,定自不肯君同時。 舉杯吞月和花嚼,月自寄胸花不覺。 少焉花亦到胸中,各自去尋詩約莫。
jiāng nán nuǎn chūn zǎo   lǎo yǎn guān méi táng cǎo cǎo  
jīn dōng zuì nuǎn chūn zuì chí   chéng zhāi nán hǎi gǎo  
jiě dào qíng xuān shū qiàn hán   chéng zhōng wèi yǒu méi huā kàn  
què shān shēn zuì hán chù   xuě zhào bīng cái shù  
nǎi zhī shān zhōng rén   shòu rén xián chén  
níng shǐ 使 fēng tāo xuě nüè hán dào   zhuǎn hán zhuǎn yǒu hán jīng shén  
huāng zhī   shuǐ zhī bīn  
tài wèi shì tiān wèi lín   zhǐ yǒu míng yuè qíng xiāng qīn  
tuán bīng jīn yuè   piàn fēi jīn suì xuě  
xuě lǎo hán   yuè níng zhī lǎo zhuō  
shàng shān lái qiáng suǒ shī   huā liǎng huā chūn wèi zhī  
nán zhī jǐn chí chí jǐn   chá yào dōng fēng chuī  
hān qíng niàng táo   dìng kěn jūn tóng shí  
bēi tūn yuè huā jué   yuè xiōng huā jué  
shǎo yān huā dào xiōng zhōng   xún shī yuē